2009/08/09

cái gì rồi cũng sẽ qua? tôi tự hỏi?
những đam mê, cuồng say của một thời tuổi trẻ.
những si mê, mơ mộng của một tình yêu.
và sẽ còn lại gì?
sự sợ hãi.
tuyệt vọng.
sự bất lực.
chấp nhận.
hối tiếc, là hối hận và nuối tiếc.
tôi đứng giữa hai ngã rẽ, tự nhủ rằng dù chọn con đường nào thì mình cũng sẽ không hối tiếc. nhưng giờ thì tôi biết, "hối" có thể không, nhưng biết làm gì với một chữ "tiếc" quá lớn lao?
như khi tôi chưa bắt đầu mà đã cảm thấy rùng mình trói chân trong một guồng quay bão táp.
như khi tôi một mình trên tầng bốn lộng gió, nhớ về một năm trước cũng một mình trên tầng ba cũng lộng gió.
như khi tôi đọc văn Phan Việt và nhớ nước Mỹ như nhớ về những thời khắc xa xăm yêu quý nhất trong đời.
như khi tôi nghe nhạc Trịnh và khẽ khàng thở dài.
như khi tôi phí thời gian với những người giả vờ thế chỉ để thấm thía hơn rằng với tôi, chỉ có một là thật, "như cách ta tự hiểu ta đã không còn được yêu một lần nữa trong đời"...
như khi tôi nghĩ mình không nên có những suy nghĩ thế này.
như khi những dòng chữ này trôi tuột qua mười đầu ngón tay.
nỗi nhớ nào rồi cũng qua đi, chỉ có sự cô đơn là còn ở lại.
như khi tôi mong có ai đó sẽ dịu dàng vuốt tóc, dịu dàng nói với tôi rằng, "cái gì rồi cũng sẽ qua..."

0 comments:

 

Copyright 2010 Keep it simple, keep it real ^^.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.