2009/03/28



"...
Nếu bây giờ anh gọi, cô sẽ kể với anh chuyện cô vừa mới đi học thêm tiếng Nhật. Cô sẽ giải thích là cô thích học, cô thích cảm giác được tự nghiền ngẫm, khám phá ra một cấu trúc ngữ pháp mới, học được một cách viết hay, hay đoán được nghĩa một từ mới mà không dùng từ điển. Cô thích cảm giác được một người biết nhiều hơn cô và sâu sắc hơn cô, chỉ dạy một cách tận tình và không tính toán về một vấn đề nào đấy, rằng sự tiến bộ của cô là niềm vui, niềm tự hào chứ không phải một sự cạnh tranh hay một mối đe dọa. Cô sẽ nói thêm cô học thêm một ngoại ngữ mới, chứ không phải một ngôn ngữ lập trình mới, hay một môn nghệ thuật mới bởi vì ngoại ngữ là một trong số những năng khiếu hiếm hoi mà cô may mắn có. Cô học kém các môn tự nhiên, kém nhất là Vật lý. Cô lãng đãng quên động tác aerobics. Cô lóng ngóng với guitar và hai cái dùi trống. Chỉ có ngoại ngữ mới là ưu thế của cô, và cô luôn chú trọng biến đó thành một ưu thế tuyệt đối.

Cô sẽ kể với anh, nói “I love you” là một điều tự nhiên nhất trên đời. Nhưng để nói được một câu “Con yêu mẹ” hay “Em cũng thích anh” thì là cả một “nỗ lực” lớn. Cô sẽ kể với anh cô đã có lần thoát hiểm một lời tỏ tình của cậu bạn người Đức nói với cô “Ich liebe dich” bằng cách hỏi ngược lại “Dich liebe dick?” Cô sẽ kể với anh cô muốn được đọc Chekhov và Pautovsky bằng tiếng Nga, xem Der Himmel über Berlin bằng tiếng Đức, và hát Main de la Main bằng tiếng Pháp. Cô sẽ kể là từ trước đến nay, cô vẫn nghĩ tiếng Đức của anh chỉ hợp để cãi nhau, nhưng đến khi nghe bài thơ Lied Vom Kindsein mở đầu bộ phim ấy, dù chả hiểu gì, nhưng cô tin rằng mọi ngôn ngữ đều có vẻ đẹp và sự trong sáng riêng.

Cô sẽ không im lặng.
Cho đến khi, sự im lặng của anh gợi cô nhớ đến sự im lặng cố hữu của cô.
..."


better left unsaid, unsent. but published.

update: as of today, april 02nd, i got a call.

0 comments:

 

Copyright 2010 Keep it simple, keep it real ^^.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.